Tuesday, 11 October 2011

Già rồi vẫn lãng mạn (4)

Từ giờ tôi sẽ không nói trước bao giờ mình có thể viết tiếp những cảm xúc vì chẳng lần nào tôi làm được như dự định. Lẽ thường là vậy: cảm xúc luôn đến và đi bất chợt. Cảm xúc thật khó định và mong manh.

Cái buổi tối thứ ba ấy ban đầu cũng rất bình thường như những lần gặp khác. Luôn là sự “giằng co” khi hai chúng tôi bàn mãi cũng không biết đi đâu và ăn gì. Anh “chiều” tôi bằng cách theo tôi về gần nhà để tôi cất máy tính và đồ đạc vì tôi mang khá nhiều đồ. Ái chà! Tôi già mất rồi. Nói đến đây mới nhớ ra hôm đó không phải tối thứ ba mà là tối thứ sáu. Vì phải làm báo cáo và tường trình trước buổi họp sáng thứ hai nên tôi mang máy tính về nhà. Đúng rồi! Vì tôi bay vào chiều thứ hai tuần sau đó chứ không phải chiều thứ bảy như thường lệ.

Đã gần 8 giờ tối mà mãi chúng tôi cũng không thống nhất được. Có lẽ sau này tôi mới hiểu được đó là do anh quá “bối rối”! Anh không biết phải đi đâu và làm gì để vừa chiều lòng tôi mà lại không phải chi tiêu quá nhiều. Như tôi đã nói, anh đã già và không hề lãng mạn. Anh chưa bao giờ che giấu việc anh không dư dả và phải “tằn tiện” hơn nhiều người vì anh phải nuôi hai con nhỏ, một người mẹ già và một người anh “khùng khùng” vì cố chứng tỏ rằng mình “trầm cảm giai đoạn cuối” và “không còn thuốc cứu chữa”. Dù rằng anh thì cho là anh ấy cố tình làm vậy để “trốn tránh” cuộc sống “nghiệt ngã” của chính mình và gia đình mình.

Dù rằng tôi thuyết phục anh nhiều lần là chúng tôi chỉ là bạn, anh không cần phải lo cho tôi. Tôi có thể tự mua đồ ăn, đồ uống cho mình. Nhưng anh vẫn lý do này nọ và nói rằng ngay cả như vậy anh cũng không muốn chúng tôi tiêu quá nhiều. Tôi nghĩ anh thấy ngại vì muốn chứng tỏ sự “ga lăng” với tôi trong hạn mức cho phép thì đúng hơn. Vì lần nào đi anh cũng tranh trả tiền khiến tôi không thấy thoải mái lắm.

Tôi thích ăn ở nhà hàng với nhiều sự lựa chọn và đồ ăn tinh tế một chút dù có phải trả giá cao hơn một chút. Anh thì cảm thấy dễ chịu hơn với những cửa hàng bình dân, có ít món và quan trọng hơn là có số món ăn và giá rõ ràng để có thể chỉ mà không cần tả hay hỏi gì thêm. Anh bảo: người già bên này sợ đi nhà hàng vì họ thấy “mất phương hướng” với những thực đơn dài và quá nhiều lựa chọn. Họ cảm thấy yên tâm hơn khi họ biết rõ món mình định chọn là gì, giá bao nhiêu. Lúc đó tôi nghĩ anh nói về những ông bà già trên 60 tuổi chứ không phải một người ngoài bốn mươi như anh!

Và thế là xảy ra mâu thuẫn giữa hai chúng tôi trong việc chọn nơi và chọn món để ăn. Tôi vốn dĩ cũng là người biết tiết kiệm nhưng không quá mức “bi đát” như anh. Đôi lúc tôi cũng muốn ăn theo hứng và không phải quá tính toán. Nhưng vì tôi biết anh muốn trả tiền nên không nỡ lòng nào yêu cầu vào một nhà hàng sang trọng hay gọi món đắt tiền. Hậu quả là một vài lần tôi phải ăn những món set menu không đúng theo sở thích ở những nơi không thích. Điều này khiến tôi hơi buồn bực. Tôi không thể thay đổi cách nghĩ của anh để có thể “thỏa mãn” nhu cầu thực thụ của mình.

Tối thứ sáu đó anh có vẻ “bất lực” trước thái độ kiên quyết của tôi khi anh cố gắng thuyết phục tôi trở lại khu Paya lebar, nơi có nhiều quán ăn “thuận tiện”. Cuối cùng chúng tôi ra khu Raffle city và vào một nhà hàng đồ Ý nho nhỏ trên đường từ MRT ra cửa chính. Đó là sự lựa chọn của anh vì lúc đó tôi thấy quá chán nản với việc phải quyết định ăn gì và ở đâu cho phù hợp với cả hai.

Cũng may là quán đó trông đẹp, sạch sẽ, giá cả cũng phải chăng. Tôi nói tôi sẽ tự đi gọi đồ và trả tiền nhưng anh khăng khăng bắt tôi ngồi chọn món và để anh ra xếp hàng mua đồ. Sang đây một thời gian nên tôi đã quen với cảnh vào một nhà hàng, phải trả thuế và đôi khi là phí dịch vụ nhưng vẫn phải tự ra quầy xếp hàng và trả tiền trước khi được phục vụ món ăn. Thật tệ! Dịch vụ như thế ở Việt nam thì chỉ có mà ế nặng.

Đôi lúc tôi tự hỏi không biết vì anh quá “có vấn đề” với tôi hay với chính mình mà anh không tài nào nhớ nổi những điều rất đơn giản. Tôi gọi món mỳ bò và muốn yêu cầu không cay và chín kỹ. Cuối cùng không hiểu anh đặt thế nào mà họ cho tôi nhiều ớt và hạt tiêu hơn mức bình thường. Tôi phì cười khi anh thật thà khai rằng anh đã gọi là “deep cook” và chỉ nhớ ra tôi dặn là “well-done” khi cô bé nhân viên ngơ ngác nhìn anh vẻ đầy thắc mắc.

Vấn đề của anh là anh không quen phải yêu cầu và không quen được lựa chọn theo những gì mình mong muốn. Anh đã quen với việc ăn những gì được phục vụ theo “công thức” và không nghĩ rằng có thể thay đổi. Đây không chỉ là cách nghĩ của anh mà rất nhiều người Singapore khác cũng nghĩ như vậy. Tôi có cảm tưởng con người ở đây hơi “máy móc” và “không có lựa chọn” trong cuộc sống. Họ làm theo trào lưu và theo những gì họ được bảo phải làm. Nếu bạn bảo họ làm một điều gì đó ngoài “công thức” thông thường, họ có thể “mất phương hướng” và cho rằng bạn là người sống không “nguyên tắc” và không biết tuân thủ theo luật lệ!

Ăn tối xong, chúng tôi ra ngoài hít khí trời và đi dạo bộ. Anh chợt nhớ ra khu tượng đài liệt sỹ cách đó không xa. Trời, thật cao. Tượng đài ghi nhớ sự hy sinh của những người lính Singapore trong 3 năm cao ngất trời. Dễ cao đến gần mười lần so với các tượng đài liệt sỹ ở Việt nam tưởng nhớ cả một giai đoạn mấy chục năm chứ không ngoa. Trông rất hoành tráng và khác lạ. Đúng là Singapore. Điều gì cũng có thể: Chùa bốn tầng có cầu thang máy, nhà thờ hiện đại hơn cả một khu trung tâm văn hóa & xã hội hay Cung văn hóa ở Việt nam, mua sắm bằng thẻ thành viên và ăn uống cũng bằng thẻ thành viên…

Chúng tôi ngồi gần chính diện tượng đài trong không gian thật tĩnh mịch và thoáng đãng. Tôi cho anh nghe một số bản nhạc trữ tình của Phú Quang và dịch sơ qua nội dung vì anh nói rằng anh rất thích giai điệu của những bài hát đó. Phần nhiều là những âm hưởng man mác buồn nhưng có một số khá “hợp cảnh”. Chúng tôi lại trò chuyện về những điều “trên trời, dưới bể”. Anh có tiến bộ hơn là không hay nhắc đến người vợ cũ và cũng đã bớt “căng thẳng” hơn khi nói về “tiền”. Tuy nhiên tôi vẫn cảm nhận được một sự day dứt khó tả trong đôi tay vặn chéo và ánh mắt là lạ mỗi lúc anh nhìn tôi.

Bỗng nhiên anh xích lại gần hơn, cầm tay tôi và nói: “tôi cũng là người đàn ông bình thường, cũng có mong ước bờ vai mình có một người phụ nữ yếu đuối và mong manh tựa vào, được ôm cô ấy trong vòng tay và để cho trái tim mình thổn thức dù biết rằng chẳng lâu nữa em sẽ rời bỏ Singapore”. Tôi đã thế nào nhỉ? Tôi đã không rụt tay lại như điều tôi nên làm. Sự đụng chạm nơi các đầu ngón tay của anh lên làn da “nhạy cảm” của tôi khiến tôi thấy “lao xao”. Một luồng điện chạy dọc nơi sống lưng và tại thời khắc đó tôi bỗng thấy mềm lòng vô cùng. Sau một hồi “giằng xé” trong lòng, tôi nghiêng đầu tựa vào bờ vai xương xương của anh với một cảm giác rất yên lòng. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều. Chỉ muốn bờ vai anh là chỗ dựa để tôi có thể trút bỏ những gánh nặng quá sức trong lòng bấy lâu nay. Và tôi bắt đầu kể cho anh những “vấn đề” của mình.

Không biết anh “sững sờ” trước phản ứng tán thành của tôi hay vì đã lâu lắm rồi anh mới lại được cầm tay của một người phụ nữ giữa cảnh trời đất bao la trong đêm khuya tĩnh lặng như thế. Anh luôn miệng nói: “Làn da em thật mềm mượt. Lâu quá rồi! Lâu quá rồi tôi mới lại được sống với cảm giác này. Thật dễ chịu biết nhường nào…”.

Tôi không nỡ làm anh mất hứng nhưng tôi cũng không muốn cho anh một hy vọng dù mong manh. Anh quá nhạy cảm và “dễ vỡ”. Tôi không thể làm anh tổn thương và làm chính mình tổn thương. Tôi nói: “Em cảm thấy rất yên lòng khi tựa vào bờ vai của anh. Em cũng không biết sao nữa. Có lẽ vì anh là người đàn ông tốt hay có lẽ vì anh tạo cho em cảm giác an tâm và tin tưởng khi ở bên cạnh. Nhưng em muốn anh biết rằng em chỉ có thể như vậy: dựa vào vai anh như một người bạn tri kỷ hay một người em kết nghĩa. Anh đừng hiểu lầm và đừng nghĩ gì đó quá “xa xôi”. Quan hệ vợ chồng em bỗng dưng tốt lên rất nhiều. Em đã hứa với chồng em là em sẽ cho anh ấy, cho bản thân em và cho gia đình em một cơ hội cuối cùng để hàn gắn và xích lại gần nhau. Em không thể và không muốn dối lừa bất kỳ ai…”

Anh im lặng hồi lâu như để hiểu những gì tôi nói và để cân nhắc xem có thể nói gì đó không “quá” với cả hai: “Ai cũng có những điều bí mật cho riêng mình. Anh cũng không đòi hỏi gì nhiều ở em. Anh hiểu em muốn nói gì. Anh cũng đã quá già và “tan nát” để có thể “phiêu lưu” với một người phụ nữ như em. Nhưng hãy cho anh những ký ức đẹp về một người con gái Việt nam mà do định mệnh anh được gặp gỡ và quen biết. Anh hoàn toàn tôn trọng em và sẽ không bao giờ làm điều gì mà em không cho phép. Nhưng thú thực anh cũng không biết mình có thể đơn thuần chỉ là một người bạn hay một người anh kết nghĩa của em hay không. Cảm giác anh có khi cầm bàn tay mềm mại của em nó không giống vậy. Nó là một cảm xúc mãnh liệt giữa một người đàn ông và một người đàn bà mà lâu lắm rồi anh mới được cảm nhận lại”.

Anh bỗng dưng nói nhiều và lan man hơn cả tôi. Tôi thừa biết anh muốn nhiều hơn thế. Muốn được đi xa hơn một cái cầm tay và làm một bờ vai cho tôi tựa vào. Nhưng anh là một người đàn ông đàng hoàng và đã quá trưởng thành để có thể làm điều gì đó bồng bột và “dại dột” khiến tôi có thể “chạy” mãi mãi khỏi anh. Chúng tôi cứ ngồi như thế, “tay trong tay”, rất lâu.

Tôi không cảm thấy tội lỗi. Tôi nghĩ rằng mình được quyền cho mình có những giây phút lãng mạn một chút mà không làm tổn hại đến ai. Tất nhiên chồng tôi hoàn toàn không muốn vợ mình “xao lòng” và ngồi bên cạnh một người đàn ông khác, “tay trong tay” như thế. Nhưng tôi biết rằng nếu tôi có kể thì anh sẽ không ghen tuông mà sẽ chỉ thấy xót xa rằng mình đã làm điều gì đến mức vợ mình cần một bờ vai khác tựa vào khi quá mệt mỏi và khổ đau. Nhưng tôi biết mình và tôi biết cảm giác của tôi với chồng.

Trong đời tôi có khá nhiều người đàn ông khiến tôi “xiêu lòng” và muốn “gần gũi” hơn một người bạn nam bình thường. Người có thể làm tôi “điêu đứng”, “rạo rực” mỗi khi lại gần. Người khiến tôi không thể không nghĩ và nhớ đến ngay cả khi bực tức và bối rối. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa có người đàn ông nào có thể khiến tôi “đau khổ” và “tổn thương” như chồng tôi. Nói theo cách khác, chưa người đàn ông nào làm tôi “phát điên” lên như vậy sau nhiều năm quen biết và gần gũi.

Đêm đó là đêm đầu tiên tôi không thấy anh nhìn vào đồng hồ và nhắc tôi về giờ của tàu điện ngầm. Anh thậm chí còn “bốc đồng” tới mức nói rằng anh muốn ở lại bên tôi như thế này càng lâu càng tốt. Và nếu tôi muốn anh có thể bắt taxi đưa tôi ra East coast, nơi yêu thích của tôi.

Tôi không đủ lãng mạn và “điên rồ” đến vậy. Tôi cũng đã nói đến và vẫn nhớ rằng mình đã và đang có một “cam kết” với chồng mình, với chính cuộc đời mình. Và quan trọng hơn cả là tôi biết rằng dù thế nào phụ nữ vẫn là người dễ tổn thương hơn cả trong một mối quan hệ. Và rằng tôi không thể cho phép mình đi xa hơn một khoảng lặng bên anh, tựa đầu vào vai anh và để anh mơn trớn những ngón tay thon gầy của mình.

Thế đó. Tôi luôn “dại khờ” và lãng mạn quá mức. Tôi biết anh không lãng mạn như vậy khi dành cả buổi tối bên tôi vào hôm đó. Anh chỉ đơn giản muốn có lại cảm xúc của một người đàn ông thực thụ. Muốn có được một kỷ niệm, một ký ức đẹp trong đời… Và rằng giờ nay anh đang say giấc nồng sau một ngày làm việc mệt mỏi trong khi tôi “trằn trọc” ngồi đây mà viết và suy ngẫm về cái tối đã qua đó!!!...

Nhưng tội tình gì đâu. Cảm xúc là điều thiêng liêng và đáng trân trọng. Tôi không trách bản thân mình và tôi cũng sẽ không thay đổi. Nếu ai đó hỏi rằng: nếu coi đó là một cảnh trong phim thì tôi có muốn “diễn” khác đi chăng. Không. Tôi vẫn sẽ “diễn” như thế. Bởi lẽ đó là cảm xúc thực trong lòng và đó là một ký ức ngọt ngào của riêng tôi.

Giờ thì tôi đã “tỉnh” và phải trở lại với thực tại thôi. Đêm đó đã qua rồi khi chúng tôi chia tay nhau sau lúc nửa đêm. Hoàn toàn “trong trắng” và “đúng mực”. Không một nụ hôn. Không lời hứa hẹn. Chỉ “tay trong tay” giữa phố xá đã về đêm.

Singapore, 12/10/2011
Latuyet
  




Saturday, 1 October 2011

Già rồi vẫn lãng mạn

”Thà một phút huy hoàng rồi lụi tắt!”. Thật ngớ ngẩn! Tại sao một người đàn bà 36 tuổi như tôi, đã vài sợi tóc bạc trên đầu, đã từng cho rằng cảm xúc của mình chết từ lâu sau bao lần đau khổ và thất vọng lại vẫn có thể thấy rủn người khi anh bất chợt cầm tay và nói rằng: tôi cũng là người đàn ông bình thường, cũng có mong ước bờ vai mình có một người phụ nữ yếu điếu và mong manh tựa vào, được ôm cô ấy trong vòng tay và để cho trái tim mình thổn thức dù biết rằng chẳng lâu nữa em sẽ rời bỏ Singapore.

Phải chăng cứ theo chu kỳ hai năm một lần, cái con người lãng mạn đến ngẩn ngơ của tôi lại trở về dằn vặt khiến trái tim tôi thổn thức vì mong mỏi và lo lắng?

Tôi chợt nhớ về chuyến đi Đức đầu tiên của mình năm 2007, sau đó đến chuyến viếng thăm và lời tỏ tình ngây ngô của anh bạn người Đức vào năm 2009 tại Hà nội…đúng là tôi có vấn đề mất rồi. Mà là vấn đề nặng đấy. Bởi lẽ càng về già con người ta phải càng điềm tĩnh và lãng xẹt với cái thứ tình cảm lãng mạn tuổi đôi mươi. Vậy mà hình hài bên ngoài tôi có già đi, tâm hồn cũng có nhiều lúc khô cằn nhưng cái tính lãng mạn thời trẻ ấy vẫn không mai một đi là bao. Sao vậy nhỉ?!?

Chồng tôi hẳn sẽ buồn lắm khi biết rằng thay vì nghĩ đến anh và đứa con tám tuổi ở nhà, tôi lại để tâm trí mình dằn vặt trong cảm giác nhơ nhớ và lo lắng cho một người đàn ông khác mà tôi mới gặp gần một năm về trước. Nhưng cũng chưa hẳn. Có lẽ chồng tôi sẽ thấy mừng và yên tâm vì vợ mình chỉ lãng mạn một cách ngây ngô như vậy trong giây lát thôi chứ hiếm khi dám đi xa và muốn đi xa hơn một cái nắm tay hay một sự vuốt ve nhẹ nhàng lên những sợi tóc mềm mượt giữa một khung cảnh tĩnh mịch về nên thơ…

Anh là đại lý nhà đất người Singapore. Tôi cũng chẳng nhớ mình lấy số của anh từ đồng nghiệp, bạn bè hay tìm trên mạng nữa. Chỉ biết rằng cách đây gần một năm, trong cơn “điên loạn” tìm nơi ở để chuyển gấp khỏi cái nhà thuê ở Sengkang, tôi đã gọi và nhắn tin vài lần cho anh. Sau đó đi công tác và cũng gọi quá nhiều đại lý nhà đất nên tôi cũng chẳng nhớ nổi số và tên anh là gì nữa.

Cho đến một ngày tình cờ tôi đọc tin nhắn của anh: cô có còn cần tìm nhà nữa không? Nếu có vui lòng nhắn lại vì tôi đang có một địa chỉ khu Novela. Tuần đó tôi đang ở Singapore và lại quyết định tìm lại nhà sau một tháng trì hoãn. Kiểu gì cũng phải chuyển ra khỏi cái nhà “đáng ghét” hiện tại thôi. Tôi tự nhủ mình thế và nhắn lại cho anh ngày giờ tôi có thể đi xem nhà.

Lần đầu tiên gặp anh, ấn tượng đầu tiên và cho đến mãi tận bây giờ sau nhiều lần gặp lại, anh là một người đàn ông hiền lành, nhút nhát có chút vấn đề về quá khứ và hiện tại. Anh đưa tôi đi xem một cái nhà mà thậm chí ngay bản thân anh cũng không hề có chút thông tin gì hơn tôi.

Thật nực cười. Tôi còn chưa quyết định thuê ông chủ nhà người Singapore đã căn dặn: nếu cô định ở lại qua dịp Tết thì tôi phải nói trước là cô sẽ không được mua nhiều đồ ăn để trong tủ lạnh đâu vì dịp đó nhà tôi cũng sẽ mua rất nhiều đồ. Nhà thì lại đông. Hơn nữa ngày thường tôi cũng không muốn những người đi thuê nhà mua nhiều đồ và nấu nướng. Phòng khách và ti vi là sở hữu riêng của gia đình. Nếu cô thuê thì cô chỉ được sử dụng căn phòng cô thuê và nhà vệ sinh chung phía gần nhà bếp. Mà tôi nói trước là… đầu óc tôi ong lên khi ông chủ nhà nói liên hồi về những quy định và phạm vi được phép của tôi. Tôi điên lên mất! Không thể có chuyện tôi chạy từ một cái “nhà tù cao cấp” sang một cái “nhà tù thấp cấp” thế này được.

Tôi kéo vội anh đại lý nhà đất ra thì thầm. “Anh nói với ông ấy tôi sẽ quyết định sau và đi thôi. Xin lỗi tôi có việc”. Nói vậy cho lịch sự chứ thực sự lúc đó tôi chỉ muốn nhanh chóng chạy ra khỏi căn nhà để không phải nghe những lời lải nhải thừa thãi ấy. Nói thật chủ nhà hiện tại cũng “chuối” nhưng dù sao xét về mọi tiêu chuẩn căn phòng tôi đang ở còn tốt và giá cả hợp lý hơn nhiều.

“Anh có thực sự để ý đến những yêu cầu của tôi không thế?” tôi hơi bực bội nói với anh. “Sao anh có thể dẫn tôi đi xem một cái nhà như thế này? Nhà thì chật, nhiều người thuê, chủ nhà thì khó tính. Tôi đi tìm nhà để ở và thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng ở văn phòng chứ không tìm một “trại tập trung””. Tôi bực bội và thấy mình cũng bắt đầu lải nhải liên hồi.

Anh chạy theo tôi, vẫn nhẹ nhàng và bình tĩnh như thể việc gặp một người đi thuê khó tính và nóng nảy như tôi là chuyện thường ngày. “Xin lỗi cô. Tôi cũng không biết. Người đại lý kia nói là…để tôi nói chuyện lại xem sao. Cô vui lòng đợi một chút”. Anh bỏ tôi đứng đó và ra nói một hồi bằng tiếng Hoa với người đại lý của chủ nhà. Tôi chẳng hiểu gì nhưng cũng có thể đoán ra là người kia cố tình đưa thông tin không chính xác cho anh. Nhưng anh cũng thật là. Sao anh có thể nghĩ mình có thể thu tiền dịch vụ cho cái dịch vụ kém chuyên nghiệp đến thế.

Trên đường đi ra bến tàu điện ngầm anh luôn miệng giải thích và xin lỗi. Tôi đã “qua cơn” nên cũng chẳng buồn nói gì mà chỉ sải bước dài hơn mong sao chóng ra bến để về nhà. Một ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi. Một cái bụng rỗng tuếch và một cái đầu nặng trĩu. Trông tôi có vẻ nghiêm trọng quá hay vì anh nhạy cảm quá mà anh cứ giải thích đi giải thích lại…

Sau lần đó anh dẫn tôi đi xem thêm hai cái nhà nữa. Cũng chẳng khá hơn là mấy. Một cái thì có ba phòng. Chủ nhà có bốn đứa con nhỏ đều dưới 10 tuổi, hai vợ chồng, một bố già, một căn bếp nhỏ xíu và một nhà tắm dùng chung cho cả ba phòng! Trời đất. Dù tôi có con nhỏ và rất thông cảm với việc trẻ con bầy bừa và nghịch ngợm thế nào tôi cũng không thể không “sôi máu” lên khi bước ra khỏi căn nhà sau 10 phút xem qua. Một cái tiếp theo thì gần như tôi “bị lừa” vì là của chính người đại lý làm chung với anh. Nhà xa bến tàu điện ngầm. Nhà có hai phòng, một phòng cho chủ nhà và người vợ Việt nam “có vấn đề”, nhà tắm dùng chung bé xíu mà cái máy giặt đã chiếm đến phân nửa diện tích…Nói chung là không tài nào chấp nhận được.

“Anh nghĩ gì khi dẫn tôi đến những căn hộ như vậy?” – tôi hỏi anh với giọng hậm hực của một “cơn tam bành” mới đang ào đến. “Lần trước tôi đã thống nhất với anh về tiêu chuẩn thuê nhà của tôi và cũng giải thích rằng tôi không có nhiều thời gian nên anh vui lòng tìm cho tôi cái nhà nào thật phù hợp rồi hãy gọi cho tôi mà. Anh phải biết một tháng tôi đi công tác gần 20 ngày. Tôi ở Singapore có hơn mười ngày nhưng ngày nào công việc cũng ngập đầu, tôi mất ngủ triền miên và không thể chịu được tiếng ồn…” tôi lại thấy mình bắt đầu nói liên hồi giống như anh là một người bạn thân đã làm điều gì đó có lỗi với người bạn lâu ngày mới gặp. Lưng anh lại khòng xuống. Tay anh đưa lên “vò đầu bứt trán” liên hồi vẻ bối rối.

Thấy anh như vậy, tôi bỗng im bặt vì chán nản. Tôi sẽ đi tìm một đại lý khác. Nói thêm chỉ tốn công mà thôi. Vấn đề ở chỗ anh chẳng nghe và chẳng hiểu tôi muốn gì.

Chúng tôi cùng đi trong yên lặng ra bến xe buýt để ra bến tàu điện ngầm. Khu đó có lẽ xa qua nên phải đợi gần 20 phút mới có xe buýt đúng tuyến. Trong suốt thời gian đó tôi ngồi gần như bất động vì mệt mỏi và bực tức. Anh thì nem nép nhìn tôi cứ định nói gì đó xong lại thôi. Cuối cùng anh cũng nhẹ nhàng đến ngồi gần, lấy hết can đảm và hỏi han về công việc của tôi. Có lẽ anh muốn “làm lành” để tôi đổi ý cho anh một cơ hội tìm nhà khác cho tôi. Trong giọng anh có một điều gì đó khiến tôi thấy thương thương.

Cuối cùng khi xe buýt đến và yên vị trên tầng hai, anh cũng đã khiến tôi thay đổi quyết định là thay vì tìm đại lý khác tôi sẽ để anh tìm cho tôi một căn hộ nữa. “Đó sẽ là căn cuối cùng tôi đi xem cùng anh. Anh vui lòng tìm hiểu thông tin kỹ trước khi gọi cho tôi nhé. Mà sao các đại lý khác họ có ô tô để chở người đi thuê đi xem nhà. Còn anh thì…”

Dường như tôi động vào “nỗi đau” của anh. Anh bỗng im lặng khoảng 5 phút một cách lạ lùng rồi đột nhiên nói không ngừng rằng trước đây anh là một thương gia cũng có tiền và xe. Rằng anh đã cưới nhầm người vợ Philipin. Sau mười năm chung sống cô ta lấy đi toàn bộ công việc kinh doanh, tiền bạc và đi theo một người đàn ông khác để lại cho anh nợ nần, nỗi xót xa và hai đứa con thơ dưới 6 tuổi. Rằng anh đã mất ba năm ngồi nhà thơ thẩn không thể làm ăn gì. Rồi khi tiền tiết kiệm không còn đủ chi tiêu cho gia đình anh đã không thể tìm được việc gì ngoài công việc làm đại lý nhà đất và đôi khi cũng làm thêm vài việc lặt vặt khác để sống qua ngày, để nuôi mộng về một ngày nào đó anh lại được là một thương gia giàu có…lần này đến lượt anh nói không ngớt. Giống như tôi là một người bạn thân lắm sau bao năm xa cách giờ anh mới có dịp gặp lại và tâm sự nhỏ to những điều buồn vui trong cuộc sống.

Trời đất! Tôi đã có quá nhiều việc phải suy nghĩ. Đã quá đau đầu và mệt mỏi về những việc riêng rồi. Hơn nữa, tôi và anh dù lầm tưởng cũng không phải là bạn. Sao anh có thể trút “ruột gan” cho tôi, một người lạ, một người không hề có ý định và sức lực để nghe những tâm sự đau buồn của anh.

Anh đã giữ đúng lời hứa khi tìm cho tôi một căn phòng như ý ở khu Dakota Crescent. Yên tĩnh, sạch sẽ, chủ nhà tốt bụng, tàu điện ngầm đường vàng vắng người và mới mẻ. Khu nhà ngay bến tàu điện ngầm và chỉ mất 12 phút đến Bra Basha, từ đó đến văn phòng tôi ở Middle Road chỉ mất 10 phút đi bộ. Trên đường đi có một khu Kopitiam sạch sẽ và giá hợp lý hoạt động 24 giờ mà tôi có thể dùng thẻ giảm giá 10% hồi mua ở Sengkang…nói chung tất cả mọi điều kiện đều rất hợp lý.

Gần một năm sau kể từ ngày đó tôi mới biết rằng cái tối chúng tôi cùng ngồi trên xe buýt đó anh cũng chẳng hiểu tại sao và chẳng nhớ đã nói những gì với tôi. “Giống như một định mệnh” Anh chỉ nói vậy. Anh không hiểu sao anh có cảm giác tôi là người có thể lắng nghe và chia xẻ với anh những buồn vui đó trong cuộc đời.

Có lẽ anh nói đúng. Giống như một định mệnh. Chúng tôi có trao đổi email và lưu điện thoại của nhau. Có cùng đi ăn một bữa tối vào ngày tôi chuyển về nhà mới và hẹn nhau sẽ gặp lại một buổi nào đó gần thư viện quốc gia trên đường Victoria nơi anh thường đến đó đọc sách và chỉ cách văn phòng tôi chừng 10 phút đi bộ. Ấy vậy mà cũng bẵng đi gần một năm chúng tôi chẳng hề liên hệ với nhau và cũng chẳng gặp lại. Cho đến một buổi chiều chủ nhật khi tôi lang thang ở khu Raffle city, ăn trưa và buồn phiền đến mức chỉ muốn gặp một ai đó để trút bầu tâm sự và trạng thái căng thẳng suốt một tuần gần như thức trắng vừa qua.

Đầu tiên tôi nhắn tin cho Cha xứ ở nhà thờ Trinity gần khu Marpherson mà anh chị chủ nhà đã dẫn tôi đến một lần vào một sáng chủ nhật tôi ở lại Singapore. Cha vẫn nhớ và có thể là vờ như vậy vì không thể nói rằng cha quên mất là đã nhắn cho một khách thăm nào đó đến nhà thờ vào một dịp gần đây. Cha nói sẵn sàng nghe tôi tâm sự qua điện thoại dù đang chuẩn bị về nhà sau giờ làm việc. Nhưng lúc đó tôi cần phải gặp một ai đó. Tôi không đủ tự tin tâm sự bằng tiếng anh vào lúc này, trong một nhà hàng Nhật, qua điện thoại. Nhưng rồi dù có muốn đến thế cái tính hay ngại làm phiền người khác của tôi cũng chiến thắng. Tôi đã nói với Cha rằng việc của tôi không gấp gáp lắm. Rằng tôi sẽ gọi lại cho Cha sau khi đi từ Hà nội về vào chủ nhật tuần sau.

Rồi tôi nhớ đến anh. Cũng may tôi vẫn còn lưu số điện thoại. Tôi đắn đo mãi nhưng cuối cùng cũng chỉ đủ can đảm để nhắn tin. Tôi sợ mình bị từ chối. Tôi chưa bao giờ làm thế này: đi “hỏi xin” một tình bạn từ một người xa lạ. Tín hiệu đáp trả của anh cũng có vẻ khả quan khi anh nói rằng anh đã cố liên lạc qua yahoo mà không được tôi chấp nhận; rằng thực ra anh định liên lạc điện thoại với tôi lâu rồi nhưng vì nhiều lẽ mà không làm thế; rằng anh sẵn lòng và rất vui được làm bạn với tôi; rằng nếu tôi muốn chủ nhật tuần sau khi tôi về lại Singapore chúng tôi có thể gặp nhau ở đâu đó uống nước và nói chuyện.
(Đã gần 1 giờ sáng. Tôi buồn ngủ quá rồi. Tối mai tối sẽ viết tiếp vậy)

Singapore, 1/10/2011
Latuyet