Wednesday, 28 September 2011

Ý nghĩa của cảm xúc

Khi bạn còn biết cảm xúc của mình, dù là vui vẻ & hạnh phúc hay buồn đau & tức giận – nghĩa là bạn còn sống. Khi bạn hoàn toàn bàng quan với mọi người và mọi sự trên đời nghĩa là bạn chỉ tồn tại về mặt thể xác mà thôi.

Đã một thời gian khá dài tôi sống trong tình trạng “thực vật” với một trạng thái chẳng biết phải diễn tả thế nào cho đúng nữa. Tôi chẳng buồn quan tâm đến những người xung quanh thậm chí là những người mà tôi đã từng yêu thương hết mình và đã từng nghĩ rằng tôi có thể hy sinh mạng sống cho họ, những thành viên gần gũi trong gia đình, bạn thân, đồng nghiệp và tất cả những người tôi gặp trên đường. Tôi bàng quan với chính cuộc đời mình và những người yêu thương mình. Tôi đã rơi vào trạng thái trầm cảm hoặc một trạng thái gì đó tương tự. Và tôi biết rằng thật tệ! Nhưng tôi chưa hoàn toàn biết cách làm thế nào để thoát khỏi nó.

Thế nhưng, hôm nay một phần cảm xúc đã trở lại khi tình cờ tôi đọc một bài báo viết về một người mẹ Nhật Bản vĩ đại đã dùng thân mình che chở cho đứa con mới bốn tháng tuổi khỏi cơn động đất khủng khiếp vừa qua. Nếu là một người mẹ bình thường thì cũng không khiến trái tim tôi rung động đến nỗi không cầm được lòng mình khi viết vài lời trích dẫn về một bài hát đầy ý nghĩa trên facebook của mình “Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi, và mẹ em chỉ có một trên đời…”. Tôi đã không thể cầm lòng khi đọc và khi truyền bài viết cho một số đồng nghiệp để cùng chia xẻ và cảm thụ. Để rồi tôi chợt chạnh lòng khi nghĩ rằng có nhiều lúc mình chưa phải với mẹ đẻ và mẹ chồng mình. Rằng giờ này cả hai mẹ đều ở rất xa tôi và có lẽ đang thầm mong tôi ở bên họ chia xẻ và hỏi thăm họ…

Rồi tôi lại tình cờ biết về việc một người đồng nghiệp sắp phải rời bỏ công ty chỉ vì cậu ta không cho bản thân mình và những người xung quanh một cơ hội để hiểu và giúp đỡ nhau nhiều hơn. Nếu chỉ là một người đồng nghiệp bình thường thì cũng chẳng có gì nhiều để nói và chắc cũng đã không tác động đến cảm xúc của tôi nhiều đến thế.

Lần đầu tôi gặp cậu ta là vào buổi dã ngoại công ty tổ chức bên Malaysia. Cả nhóm người Việt ngồi quây quần với nhau chung một bàn. Bỗng nhiên có một cậu người Ấn Độ rụt rè lại hỏi liệu cậu có thể ngồi cùng không? Khi đó tôi thấy cậu ta thật lạc lõng. Không chỉ lạc lõng giữa đám đồng nghiệp Việt nam toàn nói tiếng Việt mà còn lạc lõng ngay cả với những người đồng nghiệp Ấn Độ đến từ quá nhiều vùng miền khác nhau nên không dùng ngôn ngữ Hindi mà đa phần nói tiếng Anh với nhau. Cậu ngồi đó đoán và cười một cách ngây ngô. Dù rằng tôi và một cô bé đồng nghiệp đôi khi cũng hỏi han đôi điều bằng tiếng Anh nhưng cũng không thể giúp cho tình hình khả quan hơn được.

Lần thứ hai tôi gặp lại cậu ta ở tầng 9 khi xuống phòng phiên dịch gặp cô bé đồng nghiệp người Việt. Nghe cô bé tả về cậu ta mà tôi thấy chạnh lòng và thương thương. Có cái gì đó hơi giống với con người và hoàn cảnh của tôi 18 tháng về trước khi mới gia nhập công ty và chuyển sang Singapore sống và làm việc. Đó là cảm giác gì nhỉ?!? Có lẽ là sự rụt rè thái quá, sự lo lắng quá độ, sự cầu toàn và cả sự ngu ngốc tự chuốc cho mình…

Có phải tôi thấy thương hại cho cậu ta chăng? Hay nghĩ đến cậu ta tôi lại nhớ về người đàn bà 35 tuổi với cảm giác cô đơn, phiền muộn và chán ghét cuộc đời?!? Tôi đã từng nghĩ sao tất cả mọi người lại có thể quay lưng lại với tôi? Tại sao chẳng có lấy một ai hiểu và chia xẻ giúp tôi vượt qua thời gian khó khăn vô cùng đó. Rốt cuộc giờ tôi mới hiểu ra rằng, chỉ có bản thân mình mới có thể giúp đỡ được chính mình. Gia đình, người thân, bạn bè chỉ có thể thông cảm và chia xẻ. Người mà mình phải đối mặt và có thể giúp mình đứng vững không thể là ai khác ngoài bản thân mình. Tôi đã “tồn tại” đến ngày hôm nay ở một môi trường đầy thử thách đối với một người chưa bao giờ ra nước ngoài sinh sống và làm việc, trong một môi trường “hỗn tạp” với nhiều văn hóa, quốc tịch khác nhau. Phải chăng vì tôi có một chút may mắn có được một người Sếp “hợp gu”, biết cách “khai phá” khả năng của nhân viên?

Bằng sợ nỗ lực của bản thân cộng thêm chút may mắn, giờ tôi hoàn toàn hài lòng về quyết định sang Singapore làm việc 18 tháng trước đây. Và có lẽ vì vậy mà tôi thấy có gì đó “gai gai” khi biết rằng cậu đồng nghiệp kia sẽ phải rời bỏ công ty vào cuối tuần này và phải về nước vì không được ký hợp đồng chính thức sau ba tháng thử việc.

Nếu cậu ta gặp tôi sớm hơn, nếu tôi quan tâm đến cậu ta sớm hơn, nếu cậu ta có một người Sếp thấu hiểu và công tâm hơn thì liệu việc đó có xảy ra với cậu ta không? Tôi đồng ý với cô em người Việt rằng cậu ta cũng có chút “vấn đề” về giao tiếp thông thường. Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn mình tôi hiểu rằng có lẽ tài năng và con người cậu ta chưa được “khai phá” theo đúng cách mà thôi. Trông cậu ta cũng khá bảnh bao và thông minh. Có điều cậu ta nhút nhát quá mức bình thường và cẩn trọng một cách thừa thãi.

Tôi đã không thể cầm lòng nên phải ngồi nói liên hồi đến gần nửa tiếng với cậu ta – một người lạ và tôi chưa thấu hiểu. Hy vọng rằng những điều tôi nói có thể giúp ích cho cậu, và quan trọng nhất phải là những lời mà cậu ta muốn nghe.

“Giác quan thứ 6” mách bảo tôi rằng cậu ta trân trọng những điều tôi nói và làm cho cậu. Khi tôi mang cho cậu ta một quyển sách nhỏ viết về những điều khích lệ để tặng cậu như một món quà trước khi về nước, cậu đã đứng dậy nhận nó bằng hai tay một cách trang trọng và gần như “rưng rưng”.

Nguyên văn tôi nói với cậu ấy rằng “thực ra đây là quyển sách nhỏ mà tôi mua cho bản thân mình để giúp mình vượt qua những giây phút khó khăn trong cuộc đời. Nhưng tôi nghĩ rằng lúc này đây cậu cần nó hơn tôi. Hy vọng rằng sau khi đọc nó cậu sẽ thấy phần nào có ích và nó có thể giúp cậu cảm thấy khá hơn. Dù cậu quyết định thế nào, tôi cũng cầu mong cho cậu gặp nhiều may mắn và luôn vững vàng trong cuộc sống”.

Tôi đã đi lên ngay sau khi nói và trao lại quyển sách nhỏ đó. Tôi thực sự sợ rằng nếu tôi đứng đó thêm một lúc nữa cậu ta có thể òa khóc?!? Nếu không thì mắt tôi có thể dưng dưng ngấn lệ cũng không chừng.

Như thế là tốt hay không tốt?!? Khi cảm xúc và con người thực của mình quay trở lại tôi thấy thực sự đáng sống hơn nhưng cũng dễ bị xúc động hơn. Tôi thấy trái tim mình lại nhói đau vì những điều vô cùng bé nhỏ. Cũng không biết nữa. Nhưng cho dù trái tim có “nhỏ lệ” chút chút cũng đáng cho cái cảm xúc được “thăng hoa” trở lại. Tôi bỗng thấy yêu đời hơn, yêu gia đình và mọi người hơn.

Tuy nhiên tôi sẽ phải tìm cho mình một con đường đỡ chông gai hơn bao năm tháng qua. Phải thế nào thì tôi chưa thể một lúc nghĩ ra được. Chỉ biết rằng khi được sống với những xúc cảm rất “con người” ấy tôi thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn rất nhiều những ngày tồn tại trong trạng thái “thực vật” vừa qua.

Ngày mai còn ở trước mắt. Có thể gần mà cũng có thể còn rất xa. Nhưng có điều tôi có thể chắc chắn là đêm nay tôi sẽ ngủ một giấc ngủ ngon và dài để bù lại bao đêm trăn trở và thức trắng. Một tuần nữa sắp qua, một tháng nữa sắp hết, một quý mới lại tới và một năm mới lại đang gần kề. Tôi tràn trề hy vọng vào một ngày mai rất gần và vui vẻ. Và để làm được điều đó thì giờ tôi phải dừng bút ngay để có thể đi ngủ bù như tôi mong muốn.

Cảm xúc đã trở lại và sẽ còn trở lại. Hãy ở lại bên tôi nhưng đừng bắt tôi phải thổn thức quá nhiều, cảm xúc của tôi ơi!

Singapore, 28/9/2011

No comments:

Post a Comment